Về tôi
Founder & CEO, Rai Holdings.
Tôi xây hệ thống vận hành cho doanh nghiệp vừa và nhỏ. Không phải phần mềm bán sẵn bắt Sếp làm theo nó, mà bộ máy lắp đúng theo cách công ty Sếp đang chạy — để việc lặp đi lặp lại có máy làm thay, còn người tập trung vào việc ra tiền.
Cách làm là ghép người chủ + trợ lý AI + tự động hoá + hạ tầng dùng chung thành một bộ máy mà đội nhỏ vẫn chạy được. Không phải lý thuyết — đó là cách 12 nền tảng của Rai Holdings đang vận hành mỗi ngày.
Nhóm tôi làm nhiều nhất là sàn bất động sản và môi giới cá nhân — vì đây là nghề mà khách hỏi lúc nào cũng phải trả lời ngay, dữ liệu khách thì nằm rải trong điện thoại từng người, và mất một nhân viên là mất luôn một mảng khách. Sáu trong mười hai hệ thống tôi đã dựng là cho nhóm này.
Giới thiệu
Tôi là Founder & CEO Rai Holdings, phục vụ doanh nghiệp vừa và nhỏ trên khắp Việt Nam. Toàn bộ công việc dựng hệ thống làm được từ xa — Sếp ở đâu cũng làm việc cùng nhau được.
Điều tôi tin: khởi nghiệp nên là việc có thể kiểm soát được rủi ro, không phải canh bạc. Kiểm soát được rủi ro nghĩa là trước khi bỏ tiền lớn thì đã thử ở quy mô nhỏ, đã biết ai là người mua, và đã có cách đo xem việc đang chạy đúng hay sai — chứ không phải làm rồi cầu may.
Tôi tin vào việc đầu tư đúng vào con người và công nghệ trước, để doanh nghiệp tăng trưởng bền vững thay vì tăng trưởng nóng. Mục tiêu của tôi không chỉ là một con số doanh thu, mà là xây một hệ sinh thái nơi SMEs Việt Nam có thể đứng vững và đi xa.
Cách tôi nghĩ
01
Bộ máy quan trọng hơn con người tài
Doanh nghiệp nhỏ hay chờ tuyển được người giỏi rồi mới chạy. Nhưng người giỏi sẽ đi, còn bộ máy thì ở lại. Nên tôi dựng quy trình và công cụ trước, rồi mới gắn người vào — chứ không phụ thuộc vào việc ai đó phải nhớ để làm.
02
Làm nhỏ, chạy được, rồi mới to
Dự án sáu tháng mới thấy kết quả là dự án dễ chết. Tôi cắt mọi thứ thành từng phần nhỏ dùng được ngay — sai thì sai rẻ, đúng thì lắp tiếp. Đó là lý do dự án thứ hai của tôi luôn nhanh hơn dự án đầu.
03
Không nói con số mình không kiểm được
Bất động sản, tài chính, đầu tư — nói sai một con số là ảnh hưởng tới tiền của người khác. Nên số nào không dẫn được về nguồn thì tôi để trống và ghi rõ là đang thiếu, chứ không điền cho đẹp.
Sếp đang vướng ở đâu?
Sếp thấy mình ở câu nào thì đọc tiếp câu đó. Không phải công ty nào cũng cần đủ cả bảy.
“Khách nhắn lúc 9 giờ tối, sáng mai mới có người trả lời. Lúc đó khách mua chỗ khác rồi.”
Mất khách vì phản hồi chậm
Tôi dựng trợ lý trả lời tự động trên Zalo và trang Facebook: câu thường gặp thì máy trả ngay theo kịch bản Sếp đã duyệt, câu khó thì chuyển người thật kèm toàn bộ lịch sử chat. Khách không phải chờ tới sáng, mà Sếp cũng không phải trực điện thoại cả đêm.
“Dữ liệu khách nằm trong máy nhân viên. Bạn ấy nghỉ là mất luôn một mảng khách.”
Khách hàng không thuộc về công ty
Đưa toàn bộ khách về một chỗ có phân quyền: ai phụ trách ai, đã trao đổi tới đâu, hẹn gặp lại lúc nào. Nhân viên nghỉ thì bàn giao trong một buổi, không phải đi xin lại danh sách. Đây là hệ tôi tự viết và đang dùng cho chính Rai Holdings.
“Tháng nào cũng chi tiền quảng cáo mà không biết kênh nào ra khách, kênh nào đốt tiền.”
Chi tiền mà không đo được
Gắn bộ đo lường vào website và các kênh, để mỗi khách để lại thông tin đều biết đến từ đâu. Có số rồi thì việc cắt kênh nào, dồn tiền vào đâu là quyết định dựa trên dữ liệu chứ không phải cảm giác. Không đo được thì tôi nói thẳng là chưa nên tăng ngân sách.
“Việc gì cũng phải đến tay tôi. Tôi nghỉ hai ngày là công ty đứng.”
Chủ bị kẹt trong vận hành
Tách ra xem việc nào lặp đi lặp lại mỗi tuần, rồi đưa từng việc vào quy trình có công cụ chạy thay: nhắc chăm khách, gửi báo giá, tổng hợp báo cáo, đăng bài. Mục tiêu là Sếp chỉ còn duyệt và quyết, chứ không ngồi làm.
“Muốn có mặt trên mạng cho tử tế, nhưng thuê làm web thì đắt mà xong rồi cũng không ai chăm.”
Chưa có mặt tiền trên mạng
Dựng trang gọn, tải nhanh, có chỗ để khách để lại thông tin và nối thẳng về nơi Sếp quản lý khách — không phải cái web đẹp rồi để đó. Sếp đứng tên tên miền và giữ toàn quyền quản trị ngay từ đầu.
“Đăng bài được vài hôm là hết ý tưởng, rồi kênh nằm im mấy tháng.”
Kênh chết vì không đăng đều
Vấn đề không phải thiếu ý tưởng mà thiếu dây chuyền. Tôi dựng cách biến một nguyên liệu thành nhiều bài, kèm hàng đợi có duyệt trước và lịch đăng tự chạy — nội dung nào chưa duyệt thì không bao giờ tự lên.
“Tôi có ý tưởng mới, nhưng không biết có nên bỏ tiền vào không.”
Quyết định bằng cảm tính
Trước khi thuê mặt bằng hay nhập hàng, soi thử: thị trường đó có ai đang tìm không, người đi trước chết vì lý do gì, cần bao nhiêu để thử ở quy mô nhỏ nhất. Tôi không nói được ý tưởng đó sẽ thành công — không ai nói được — nhưng nói được nó đáng thử ở mức nào và nên thử bằng cách rẻ nhất ra sao.
Bảy việc trên đều là việc tôi đang làm thật trong hệ thống của mình, không phải danh mục dịch vụ chép ở đâu về. Sếp mở trang việc đã làm là thấy từng cái chạy ở đâu.
Nhóm tôi làm nhiều nhất
Tôi không bán dự án. Tôi dựng bộ máy bán cho người bán dự án — sáu trong mười hai hệ thống đã làm là cho nhóm này, nên tôi hiểu nghề đủ để không phải hỏi lại từ đầu.
Cho sàn & đội kinh doanh
Cho môi giới làm một mình
Nói rõ ranh giới: tôi làm phần hệ thống và kênh bán. Tôi không tư vấn nên mua dự án nào, không nhận định giá lên hay xuống, và không viết nội dung cam kết lợi nhuận — kể cả khi khách yêu cầu. Phần chuyên môn thị trường là việc của Sếp; phần bộ máy để bán được là việc của tôi.
Bắt đầu
Mình cùng nói về vấn đề Sếp đang gặp. Không bán hàng — chỉ chia sẻ.
📅 Đăng ký tư vấn →